Đi chơi

Mún đi chơi. Mún đi đâu đó xa lạ để tận hưởng cảm giác vui thú khi học được gì đó, để bận rộn chụp ảnh, thử hết các món ngon, đi hết những nơi cần đến, và để quên những chuyện ngày xưa. Dẫu biết rằng “một người không có quá khứ, sẽ không có tương lai”, nhưng mà muốn quên lắm những quá khứ đó. 

Vẫn còn tiếc vì chuyến đi Đài Loan hok thành. Thôi, cứ đợi vậy. Cái gì đến sẽ đến! 

Khó chịu ….

Đôi ta cái quái gì chứ. Ngã đầu, ngắm sao, gối đầu lên lưng…. Giả dối. Giả dối!!! E tin rằng quan hệ này đỗ vỡ cũng đúng, do mình đến với em bằng sự giả dối thôi đúng không?

Đối mặt trong hoàn cảnh vô tình thế này thì sớm muộn cũng xa nhau thôi. Thiết nghĩ như vậy sẽ tốt cho “đôi ta”. 

Tình cờ đọc trên Guu:  ‘Lưng chừng nhớ cứ như nước trà thứ hai, đã không còn cái hương vị đậm đà của nước đầu tiên, lại không quá nhạt nhẽo so với lần nước thứ ba. Băn khoăn không biết có nên uống tiếp hay đổ đi mà pha ấm trà mới (Guu.vn).

Với em trà ngon khi mà uống nước đầu tiên còn ấm nóng. Nhưng e có thể pha thêm nước hai nước ba tuỳ theo loại trà. Và người ko còn ngon đối với em nữa, dù em tiếc lắm, nhưng cũng nên bỏ thôi. 

Vì em đã biết

Xin đừng hững hờ

Xin đừng che dấu con tim

Đừng suy tư âu lo vì đã bên nhau

Còn tiếng nói ấm áp mà em hằng nhớ

Nhiều khi em đã khóc khi mơ giấc mơ buồn!

Người em run lên bần bật khi thấy bóng hình người lướt qua. Em phải làm sao đây? Thương nhớ chưa đủ để mình về bên nhau!

Cá tháng 4

Cá tháng 4, chỉ muốn nói với người đó rằng mình yêu người ấy thế nào, muốn tương lai của hai người ở bên nhau vẹn tròn.  Ý nghĩ ấy vẫn còn thôi thúc em mỗi khi thức dậy. 

Tâm trạng bữa nay ko tốt lắm, do tối qua em đã khóc ngon lành. Em nhớ quá. Em thất vọng vì ngày xưa em đã dối lòng. Tình là chi, khổ ải thế này.   

Dạo này hay trốn ra Bùi Viên vậy dód